| 8/30/2013 12:00:00 AM

Hoa hậu HIV Nguyễn Thị Huệ: Tha thứ để được hạnh phúc

Ngày chị nhận được tin chồng chị qua đời, chị đang đi bán bóng dạo vì cố dành tiền mua được cho 2 đứa con trai ở quê cái tivi màu. Chị lại nuốt ngược nước mắt vào lòng, ngược tàu ra Bắc, nén nỗi đau lại để lo lễ tang cho chồng.

Tôi gặp Nguyễn Thị Huệ lần đầu tiên trong cuộc thi “Dấu cộng duyên dáng” – cuộc thi dành cho những người phụ nữ nhiễm HIV đã chiến thắng định mệnh khắc nghiệt để vươn lên trong cuộc sống. Tôi từng đến căn phòng trọ của vợ chồng chị để viết bài về cuộc đời chị sau cuộc thi đó.

Hoa Hậu Nguyễn Thị Huệ

Bài báo đó đã đăng cách đây rất lâu, nhưng sau này, tôi vẫn thỉnh thoảng ghé thăm vợ chồng anh chị trong căn phòng trọ bé nhỏ nằm trên đường Bạch Mai, bởi khi bước vào căn phòng chật chội, tuềnh toàng nhưng tràn ngập hạnh phúc, yêu thương và sự sẻ chia ấy, tôi luôn cảm thấy sự ấm áp, dịu dàng trong lòng mình.

Tôi vẫn thường hay tự hỏi, điều gì đã khiến nụ cười của chị luôn bừng sáng, dù cuộc sống của chị đầy chông gai và gánh nặng? Cuối cùng, câu trả lời của tôi vẫn luôn chỉ có một:

Đằng sau người phụ nữ nhỏ bé, mảnh mai và yếu ớt, trong chị là một người phụ nữ đầy nghị lực và niềm tin vào cuộc sốn. Vì thế khi nghĩ về chị, tôi vẫn thường trìu mến gọi chị là Hoa hậu của Niềm tin và Nghị lực. 

Người đàn bà không bao giờ biết nói câu oán trác

19 tuổi chị lấy chồng, đến năm 22 tuổi, chị đã kịp có hai đứa con. Đứa con đầu của chị bị câm điếc, trí tuệ chậm phát triển; đứa con thứ hai chào đời lành lặn.

Nhưng đó cũng là lúc chị phát hiện ra vợ chồng chị và đứa con trai mới chào đời bị nhiễm HIV. Năm chị 22 tuổi, nhìn vào cuộc đời mình, chị chỉ thấy hoàn toàn bi kịch.

Ngày chị mới lấy chồng, chị đã nghe những điều tiếng không hay về người chồng ấy. Bố mẹ chị kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân của chị bởi ông bà lo sợ chị sẽ khổ khi lấy phải một người chồng có quá khứ chơi bời. Nhưng chị bỏ qua những lời khuyên can ấy

Khi chị biết tin mình và đứa con mới sinh bị nhiễm HIV, thì bệnh của chồng chị đã chuyển sang giai đoạn cuối. Không cần ai nói ra, chị cũng hiểu vì sao chị và con chị mắc phải căn bệnh đó.

Chị kể với tôi, những ngày đầu mới biết mình bị bệnh, chị giận chồng đến nỗi cả tháng trời không nói được với chồng câu nào. Không ai dạy cho chị cách làm thế nào để tha thứ cho một người đàn ông đã đẩy chị vào hoàn cảnh trớ trêu như thế.

Nhưng sau này, khi chứng kiến chồng mình sụp đổ hoàn toàn vì bệnh tật, khi chứng kiến chồng mình ngày ngày vật vã, đau đớn, chị đã quên mất chị đã từng oán trách chồng như thế nào.

Những năm ấy, chưa có chính sách phát thuốc ARV miễn phí cho những người bị nhiễm HIV, mà tiền thuốc mỗi tháng tốn vài triệu bạc. Vì muốn kéo dài sự sống cho chồng và kiếm tiền nuôi hai đứa con nhỏ, chị đã phải thân gái dặm trường, từ Nam Định vào Sài Gòn sống bằng nghề bán bóng bay dạo.

Mỗi một năm, chị chỉ về nhà thăm gia đình một lần, để đưa cho chồng thêm vài triệu mua thuốc, để đưa cho hai đứa con mỗi đứa một bộ quần áo mới mà chị mua được từ số tiền bán bóng chị chắt chiu mỗi ngày.

Ngày chị nhận được tin chồng chị qua đời, chị đang đi bán bóng dạo vì cố dành tiền mua được cho 2 đứa con trai ở quê cái tivi màu. Chị lại nuốt ngược nước mắt vào lòng, ngược tàu ra Bắc, nén nỗi đau lại để lo lễ tang cho chồng.

Có một điều mà tất cả những người gặp chị dù là lần đầu tiên đều có thể dễ dàng nhìn thấy ở chị, đó là nụ cười tươi tắn và tinh thần sống lạc quan, không bao giờ chùn bước trước những sóng gió của số phận.

Chị bảo, chị đã luyện được cho mình sức mạnh đó, bằng cách nghĩ đến hai đứa con trai nhỏ mà giờ chỉ có chị là chỗ dựa duy nhất; chị dặn lòng mình không được gục ngã vì thương người cha già đã thức đến bạc cả mái đầu vì thương đứa con gái út bất hạnh.

Tình yêu thương mà chị dành cho những người xung quanh đã giúp chị có thêm sức mạnh và nghị lực để đứng lên làm lại cuộc đời.
Cho đến ngày chồng chị chết, chồng chị chưa bao giờ kể cho chị nghe vì sao anh lại nhiễm phải căn bệnh ấy. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, chồng chị đã luôn biết ơn người vợ vị tha và đầy hi sinh của mình.

Chị đã sống vì anh, vì các con, đã hi sinh cho anh và tìm mọi cách giữ gìn cuộc sống cho anh, mà chưa bao giờ mở miệng oán trách anh về những việc đã qua.

Gia đình chị Nguyễn Thị Huệ


Hạnh phúc đơn sơ của một Hoa hậu
Có lẽ vì tôi yêu quý chị, nên tôi luôn nghĩ rằng số phận sẽ công bằng hơn nếu dành cho chị nhiều hạnh phúc hơn những gì chị đang có. Nhưng ngay cả khi sống trong những ngày tăm tối nhất của cuộc đời, chị vẫn luôn tin vào cuộc sống.

Khi tôi gặp chị, tôi không dám nói chị là người hạnh phúc, nhưng cũng không thể nói chị là người bất hạnh. Tôi nghĩ sẽ hợp lý nhất nếu nói rằng chị là người đã biết tìm kiếm hạnh phúc ngay trong chính sự bất hạnh của cuộc đời mình.

Chị mang trong mình căn bệnh thế kỷ, chị có 1 đứa con trí tuệ không phát triển và một đứa con nhiễm HIV, chị nghèo và chị bất hạnh, nhưng chị không vì thế mà tuyệt vọng. Chị tham gia những hoạt động dành cho người có H, để tìm những người bạn cùng cảnh ngộ, cùng họ chia sẻ và vươn lên.

Số phận đã dành tặng cho chị một phần thường đầy ý nghĩa sau ngần ấy những nỗi đau mà chị đã trải qua, bằng cách đem đến cho chị một người bạn đời để cùng chị chia sẻ những vui buồn của số phận.

Huệ gặp Nghĩa trong một khóa đàu tạo thuyết trình viên dành cho người có H ở Hà Nội. Trước khi gặp Huệ, Nghĩa từng là một chàng trai nổi loạn và sống một cuộc đời đầy những lỗi lầm.

Bố mẹ chia tay từ nhỏ, Nghĩa là con trai duy nhất nên khi về sống với mẹ, anh được mẹ nuông chiều vì bà muốn bù đắp cho con trai những thiệt thòi, thiếu thốn của một mái ấm không trọn vẹn. Nhưng khi còn là một cậu thanh niên mới lớn, Nghĩa không cảm nhận được tấm lòng của mẹ.
Nhà không giàu, nhưng Nghĩa tiêu tiền như nước. Anh ném tiền đó vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng và vào ma túy. Cho đến khi mẹ anh phát hiện ra, thì anh đã trở thành một con nghiện nặng.

Nghĩa chỉ thức tỉnh khi biết mình đã mang trong người căn bệnh thế kỷ. Anh cai nghiện, ngày ngày vào nhà thờ cầu nguyện để sám hối và tham gia những chương trình dành cho người có H.

Khi Nghĩa gặp Huệ trong lớp thuyết trình viên, Nghĩa ngạc nhiên và xúc động vô cùng khi nghe Huệ tâm sự về cuộc đời mình với các học viên trong khóa học đó. Nụ cười tươi sáng và tự tin của cô gái nhỏ bé có số phận bất hạnh ấy đã khiến Nghĩa vừa cảm phục, vừa thương mến.

Nghĩa ở Hà Nội, Huệ ở Sài Gòn. Nhưng vì tiếng gọi tình yêu, Nghĩa đã vào Sài Gòn để đi bán bóng bay cùng Huệ, dù trước đó, Nghĩa sống như một cậu ấm, được mẹ lo cho từ bữa ăn đến giấc ngủ, chưa bao giờ phải vật vã mưu sinh để kiếm miếng ăn qua ngày.

Từ một chàng trai quen được những người xung quanh nuông chiều, Nghĩa đã biết sống vì người khác, đã biết yêu thương người khác nhiều hơn. Huệ chính là người dạy cho Nghĩa những điều đó. Ở bên Huệ, Nghĩa đã học được cách quý từng đồng tiền mình làm ra, học được cách trân trọng, nâng niu từng món đồ mình mua được.

Nghĩa và Huệ về sống với nhau khi Huệ đã có 2 đứa con, còn Nghĩa chưa từng lấy vợ. Nhưng mẹ Nghĩa không hề phản đối tình cảm của anh chị. Bà là người hạnh phúc hơn ai hết khi chứng kiến con trai mình đã trưởng thành, đã có một mái ấm riêng và biết cách vun vén cho mái ấm đó.
Từ khi chuyển ra Hà Nội sinh sống, cuộc sống của vợ chồng Nghĩa và Huệ đầy những khó khăn với chuyện cơm áo hàng ngày. Số tiền cả hai vợ chồng kiếm được mỗi tháng chưa quá 4 triệu, vừa phải lo sinh hoạt, nuôi con cái, vừa phải trả tiền thuê trọ.

Nhưng với Nghĩa và Huệ, cuộc sống và gia đình mà họ đang có, thực sự là một cuộc sống trong mơ, một gia đình trong mơ.

Nghĩa chưa từng một lần làm bố, nhưng trước hai đứa con của Huệ, Nghĩa cư xử như một người bố thực sự. Nghĩa tắm rửa cho con, dạy con học bài, thức đêm chăm sóc con khi con ốm. Nghĩa che chở cho con khi con ra ngoài đường bị bạn bè trêu ghẹo, bắt nạt.

Những ngày đầu khi Nghĩa về sống với Huệ, con chị không chịu gọi anh là bố. Nhưng sau này, con chị thường nói “con yêu bố” với Nghĩa một cách hết sức tự nhiên.

Trẻ con thông minh và nhạy cảm, chúng cảm nhận được tình yêu của những người xung quanh dành cho chúng  và chúng chỉ yêu những ai yêu thương chúng thật lòng.

Sau cuộc thi “Dấu cộng duyên dáng”, Huệ bỗng nhiên trở thành Hoa hậu. Báo chí viết về Huệ, người xung quanh nhận ra Huệ khi chị ra đường. Điều đó mang lại cho vợ chồng anh chị niềm vui, nhưng cũng không ít những lo lắng, muộn phiền.

Người hiểu thì cảm thông, chia sẻ; người không hiểu thì kỳ thị. Hai vợ chồng chị lại vượt qua những khó khăn đó. Với họ, dường như khó khăn của cuộc sống chẳng là gì, khi họ đang nắm chặt tay nhau.

Có một người yêu thương mình ở bên cạnh, tôi tin Nghĩa và Huệ sẽ đi qua giông bão, đi qua những ngày sóng gió để tìm được hạnh phúc cho mình, dù hạnh phúc đó đơn sơ và giản dị, dù hạnh phúc đó chứa đựng cả những nhọc nhằn, lo âu và vất vả.

Giảm giá :